Thuở Bống là người là Album phòng thu thứ 7 của Hồng Nhung, đây la abum nhạc Trịnh Công Sơn phát hành năm 2003. Album gồm 11 ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, do đích thân nhạc sĩ Trịnh Công Sơn biên tập.
Đây là một album nhạc Trịnh khá đặc biệt của Hồng Nhung, với 11 bài hát được chọn là những bài ít phổ biến của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào thời điểm đó. Album phát hành dưới định dạng đĩa CD được thiết kế bìa giấy, dang mở ngang giống như một cuốn sổ. Bên trong là những bức ảnh của nhạc sĩ họ Trịnh và ca sĩ Hồng Nhung, cùng với một số lời bài hát. Thuở Bống là người có thiết kế về hình thức rất đơn giản và tinh tế.
Album được biên tập bởi chính nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, được Hòa âm bởi nhạc sĩ Bảo Phúc và Trần Mạnh Tuấn, do Viết Tân Studio phát hành.
DANH SÁCH BÀI HÁT
Bống đùa biển khơi
Bống đùa núi đồi
Bống đùa đùa tôi
Làm chi mà vội
Giọt nắng ban mai
Làm chi mà vội
Em đi bống về
Em về bống đi
Làm chi mà vội
Đừng buồn gió ơi
Đừng buồn gió ơi
Gió ngủ ở đâu
Bống ngủ nơi nào
Có còn bờ ao
Trăng về thuở ấy
Thuở bống là người
Bống vội vàng đi
Xa lìa quê nhà
Xa lìa vườn xưa
Ngày xưa ngần ngại
Xõa tóc trên vai
Ngày xưa ngần ngại
Hư vô bốn bề
Câu thề đã bay
Trời như nhỏ lại
Đừng buồn suối ơi
Đừng buồn núi ơi
Nắng vàng ở đâu
Bống về nơi nào
Vó ngựa tình sâu
Đất nồng nỗi nhớ
Tình bống nhạt nhòa
Ru em ngủ những đêm khuya
Ru em ngủ tháng âm u
Ru em cùng những u mê
Ru em, ru em dù đã chia xa
Ru em về những đêm xưa
Ru em phụ rẩy trong ta
Ru em quì gối vong nô
Ru em, ru em vì dáng kiêu sa
Ru từng ngọt bùi đã qua
Ru người lận đận héo khô
Yêu em, yêu thêm tình phu.
Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ
Ru em thèm khát xa hoa
Ru em đầy những đam mê
Ru em tình nghĩa vu vơ
Ru em, ru em chìm dưới phong ba
Ru em mệt lã cơn đau
Ru em về giữa chiêm bao
Ru em bồng bế con theo
Ru em, ru em gầy yếu hư hao
Thôi rồi còn gì nữa đâu
Đã tàn mộng mị khát khao
Đôi khi con tim hò hẹn
Ngậm ngùi vì một ngày mưa bắt đầu …
Hôm nay thức dậy không còn thấy mặt trời,
Không còn thấy loài người
Vây phủ quanh đời
Nói tiếng yêu thương
Hôm nay thức dậy không còn thấy mặt trời,
Không còn thấy một người,
Hơi thở ru đời
Như gió ru mây
Hôm nay thức dậy
Không còn thấy ai
Cuộc tình chìm xuống
Xa vắng tiếng cười
Hôm nay thức dậy
Không còn thấy người
Xa nhau hôm này
Chua xót hôm mai
Hôm nay thức dậy không nhìn thấy mặt trời,
Hay mình đã lạc loài
Vó ngựa trên đời
Hay dấu chim bay
Hôm nay thức dậy không nhìn thấy mặt trời,
Như vừa mới vào đời
Tay mẹ đâu rồi
Nôi trống ru ai
Hôm nay thức dậy
Ôi ngẩn ngơ tôi
Hôm nay thức dậy
Mê mỏi thân tôi
Thằng bé xinh xinh chơi diều giữa ngọ
Cuộn dây vửa mở chân thoắt như chim
Chim non ruộng đồng mùi rạ thơm thơm
Chân chim rộn ràng cùng diều tung tăng
Chim non cười tình nhìn diều lên ngon
Lên ngon một mình
Thằng bé xinh xinh ra đồng giữa ngọ
Ngờ đâu hội ngộ tan giữa hư không
Thằng bé xinh xinh ra đồng giữa ngọ
Thả con diều nhỏ bay giữa mênh mông
Mênh mông là trời bầu trời mênh mông
Mênh mông lòng người lòng người mênh mông
Mênh mông nụ cười rạng ngời tim non
Tim non rạng ngời
Thằng bé xinh xinh ra đồng giữa ngọ
Ngờ đâu hội ngộ tan giữa hư không
Thằng bé xinh xinh ra đồng giữa ngọ
Miệng môi hồng đỏ như lá hoa vông
Hoa vông mùa hè lập loè thinh không
hoa vông chào mừng mùa hè thênh thang
Thênh thang cùng diều cùng diều lên nhanh
Lên nhanh cùng diều
Thằng bé xinh xinh ra đồng giữa ngọ
Ngờ đâu hội ngộ tan giữa hư không
Thằng bé xinh xinh ra đồng giữa ngọ
Mặt kia lồ lộ mang ý yêu tinh
Yêu tinh cùng diều cùng diều bay quanh
Vươn tay chào mừng từng loài chim quen
Mê man trời hồng vượt đồi lên non
Lên cao mịt mùng
Thằng bé xinh xinh ra đồng giữa ngọ
Ngờ đâu hội ngộ tan giữa hư không
Thằng bé xinh xinh ra đồng giữa ngọ
Ngờ đâu hội ngộ tan giữa hư không
Tan trong trời hồng làm giọt mưa trong
Tan trong cuộc đời làm lời ru trong
Tan trong nụ cười mời gọi yêu thương
Tan trong cội nguồn
Thằng bé xinh xinh ra đồng giữa ngọ
Ngờ đâu hội ngộ tan giữa hư không
Nhật nguyệt ( í a ) trên cao ta ngồi ( ối a ) dưới thấp
Một giòng ( í a ) trong veo ) sao lòng ( ối a ) còn đục
Bầy vạc ( í a ) bay qua kêu mòn ( í a ) tịch lặng
Đường đời ( í a ) không xa sao ngồi ( í a ) gối chân . ..
Nhật nguyệt ( í a ) trên cao ta ngồi ( ôi a ) dưới thấp
Một đường ( í a ) cong queo nắng vàng ( ôi a ) đột ngột
Từ độ ( í a ) chim thiêng hót lời ( ôi a ) mệnh bạc
Từng giọt ( í a ) vô biên tôi chìm ( í a ) tiếng tăm ….
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay
Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi
Đường đến anh em đường đến bạn bè
Tôi đợi em về bàn chân quen quá
Thảm lá me vàng lại bước qua
Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người
Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn rã bay
Mỗi ngày tôi chọn một lần thôi
Chọn tiếng ru con nhẹ bước vào đời
Tôi chọn nắng đầy, chọn cơn mưa tới
Để lúa reo mừng tựa vẫy tay
Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi
Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì đất nước cần một trái tim !
Tiến thoái lưỡng nan
đi về lận đận
Tình đôi ngập ngừng
tiến thoái lưỡng nan
Mây bay khắp xứ
Chân mờ cõi xa
Vàng phai nhè nhẹ
Chiều hôm cửa nhà
Tiến thoái lưỡng nan
đi về lận đận
Ngày xưa lận đận
tiến thoái lưỡng nan
Mây bay … khắp xứ
Chân mờ cõi xa
Vàng phai nhè nhẹ
Chiều hôm … cửa nhà
Tiến thoái lưỡng nan
đi về lận đận
Ngày xưa lận đận
không biết về đâu !
Về đâu cuối ngõ ?
Về đâu cuối trời ?
Xa xăm tôi ngồi
tôi tìm giấc mơ
Xa xăm tôi ngồi
tôi tìm lại tôi …
Tiến thoái lưỡng nan
đi về lận đận
Ngày nay lận đận
Là … giọt hư không
Trên đời người trổ nhánh hoang vu
Trên ngày đi mọc cành lá mù
Những tim đời đập lời hoang phế.
Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê
Dưới vòng nôi mọc từng nấm mộ
Dưới chân ngày cỏ xót xa đưa.
Người đã đến và người sẽ về bên kia núi
Từng câu nói là từng cánh buồm giong cuối trời.
Còn lại tiếng cười khóc giữa đời.
Dưới ngọn đèn một bóng chim qua
Giữa đường đi một người đứng gọi
Có biết gì về ngày chưa tới.
Những ngày ngồi rủ tóc âm u
Nghe tiền thần về chào bóng lạ
Những mai hồng ngồi nhớ thiên thu.
Đường phố dài, một đường phố dài
Đường phố này một chiều tôi tới
Đi lang thang tôi chào vẫy mọi người
Đường phố cười
Đường phố nào, một đường phố nào
Đường phố nào còn nằm che dấu
Cho tôi đi giữa nhân loại đớn đau
Đường hắt hiu
Đường ngày xưa mang trái tim bình an
Đường giờ đây đã sống bao thăng trầm
Đường phố nào còn in những dấu chân ngoan
Đường phố nào mệt nhoài ngày tháng gian nan
Đường phố buồn, một đường phố buồn
Đường phố buồn, mọi người đi vắng
Trong kinh đô tiêu điều dấu ngựa hồng
Đường im lìm
Đường phố cần một giờ yên lành
Đường yên bình và nằm nghe ngóng
Nghe trong đêm những cây cành báo tin
Đường giới nghiêm
Đường rất bền, một đường rất bền
Đường hao mòn từ ngày chinh chiến
Nhưng tay nhanh lấp đầy hố tuyệt vọng
Đường máu hồng
Đường rất tình, một đường rất tình
Đường rất gần từ ngày xưa lắm
Khi chân qua bỗng nghe đầy tiếng chim
Đường trái tim
Đường tình yêu nghe tiếng ai nỉ non
Đường hàm oan nghe tiếng ai than thầm
Đường máu xương trả lại hết dấu vinh quang
Đường đến tôi chờ em đã quá lâu năm
Đường rất mừng, một đường rất mừng
Đường bay đầy một đàn chim trắng
Chân thong dong không còn bước ngập ngừng
Đường nối liền
Đường nhân loại, một đường rất dài
Đường sau này mọi người sẽ tới
Đường tương lai không ai thù ghét ai
Đường lứa đôi
Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió (…) cuốn (…) đi
Để gió (…) cuốn (…) đi
Gió cuốn đi cho mây qua giòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian
Những khi chiều tối. Cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước (…) cuốn (…) trôi
Rồi nước (…) cuốn (…) trôi
Hãy nghiêng đời xuống. Nhìn suốt một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt (…) trái (…) tim
Để buốt (…) trái (…) tim
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Một sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót tan trong trời gió lên
Hãy yêu ngày tới. Dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng (…) bóng (…) ai
Dù vắng (…) bóng (…) ai
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ
Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua
Đường về tình tôi có nắng rất la đà
Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ
Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ
Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi
Lời bài hát được lấy từ: Lyrics TKaraoke


