Phố à, phố ơi… là Album có chủ đề về Hà Nội của diva Hồng Nhung phát hành dưới định dạng đĩa CD vào ngày 17/12/2017. Trước khi phát hành album, cô đã ra mắt 2 single “Cây bàng của cha” và “Về với đông”.
DANH SÁCH BÀI HÁT
Ai nghe qua giọng tôi thôi cũng nói người Hà Nội cũ,
Thấp thoáng một dáng đứng thân như người hàng xóm lâu năm.
Dù cho ngày tháng có giấu đi kỷ niệm còn về trong mơ ngọt đắng,
Dù số phận đã cuối đi ngàn dặm thì bàn chân vẫn kéo tôi về.
* Hà Nội giờ nắng khan, chói chang khói bụi mờ,
Tìm người giữa muôn lối quanh phố càng đông.
Người về từ những nhà máy công trường nào, những đô thị nào đang xây mới.
Đường dài cầu cao tháp vươn chọc trời, dự án xa vời vợi đang cơi nới.
Ôm ấp ký ức trong tâm hồn tôi. *
Nghe bao giai điệu thân thương viết về Hà Nội ấy.
Cho tôi chân trời hơi sương vẽ bong sâm cầm vút bay.
Để một người đến với chốn đây ngập ngừng, lạ mà sao thân thương thế,
Dù số phận đã cuốn tôi đi ngàn dặm thì bàn chân vẫn níu tôi về.
* Hà Nội giờ đây rộng lớn hơn nhiều lần, nhà máy cao nhiều tầng thêm phố mới,
Gặp con đường xưa cùng lớn lên ngày nào, những cây cổ thụ nghiêng bóng cao.
Ôm ấp ký ức trong tâm hồn tôi*
Ngày xuân mới, vẫn nhớ tiếng pháo nồng mưa phùn.
Chiều đông vắng mênh mang bên sông lời ru mãi.
Chợt tôi tìm tôi giữa phố xa lạ dần, ngày tháng xa chợt gần, tim bỗng nhớ.
Tuổi thơ của tôi ngày bão giông ùa về để tiếng ca tràn trề như chất chứa,
Để cho một tôi được lớn lên từng ngày để chắp cánh tôi đi muôn phương.
Và con đường xưa cùng lớn lên ngày nào, những cây cổ thụ nghiêng bóng cao,
Ôm ấp ký ức trong tâm hồn tôi.
Quê hương cho tôi trái tim để yêu.
Phố ơi, phố à
Phố à, phố ơi…
Nối bao mái nhà
Nối tuổi thơ tôi
Cành đa đỏ búp
Hoàng lan vàng lá
Ấy là… là phố tôi… ngày xưa
Phố ơi có nhớ trên căn gác nhỏ
Nơi tôi mơ thấy
Tình yêu đầu tiên
Phố xưa vẫn thức đón tôi trở về
Phố xưa vẫn ngóng
Từng tiếng ru đêm
À ơi… ngủ đi
Tôi tìm gió mùa đông bắc
Se lạnh những gì nhung nhớ
Tôi chờ mưa phùn giăng mắc
Giấu đi nỗi buồn của tôi
Phố nhỏ ơi ngủ đi nhé
Sớm mai tôi đi xa rồi
Để lại mối tình đã cũ
Viết tên nhau bằng mùa thu
Chỉ còn mang theo ký ức
Bài hát xưa tôi hát cho bạn bè
Có ai nhớ đến mối tình cũ
Phố nhỏ ơi… ngủ đi
Chỉ còn mang theo ký ức
Phố ơi có nhớ tôi không
Nơi đây có người con gái
Mang tên một nhành hoa.
Cơn gió đông ùa về
Chiếc lá non giọt sương
Rơi ướt trên lòng đường
Giọt sương ướt trên khoé mi, đưa bước chân tôi đi
Về với đông
Như phút giây đầu tiên, không vấn vương muộn phiền
Mùa đông rét căm mỗi đêm, trong giấc mơ hôm nào
Được như lúc thơ ấu xưa, đưa bước chân tôi đi
Về với đông
Để biết khi tay còn run
Ngồi xuýt xoa bên bếp hồng
Mẹ đắp chăn cho con
Mẹ hát câu ru à ơi
Về với đông như lúc xưa
Vang tiếng chuông từng hồi
Dơi đã đi ngủ đông
Trâu đã thôi ruộng đồng
Mùa đông rét căm mỗi đêm, trong giấc mơ hôm nào
Được như lúc thơ ấu xưa, đưa bước chân tôi đi
Về với đông
Để biết khi tay còn run
Ngồi xuýt xoa bên bếp hồng
Mẹ đắp chăn cho con
Mẹ hát câu ru à ơi
Về với đông như lúc xưa
Đang cập nhật…
Ϲâу bàng cong cuối phố giữa trưa hè
Ɓọn trẻ xưa nghịch lắm vài ba đứa lấp ló huýt gió tìm nhau
Quần đùi chân đất đầu trần phơi nắng gọi nhau ra gốc bàng
Mỗi chưa hè bao trò chơi quân khúc tuổi thơ
Ɓọn trẻ xưa nghịch lắm gọi nhau ra chơi quaу chơi bi đùa vui
Ϲùng cười khoái chí tình bạn thân thiết cùng lớn lên dưới gốc bàng những trưa hè
Giờ đâу phố nhỏ nhà cao sáu tầng còn ai nhớ câу bàng xưa
Giờ đâу lũ trẻ mẹ đưa tới trường cha đón mỗi khi chiều về
Ϲòn đâu gốc bàng tuổi thơ lớn lên
Ϲó lúc thấу nhớ khi cha kể chuуện Hà Ɲội ngàу xưa
Ɓàng ơi cứ đợi còn ai xót xa
Thở than đứng nhìn chiều buông cuối ngàу
Giờ đâу lũ trẻ trò chơi khác xưa
Ký ức thấp thoáng đâu đó mỗi khi cha tôi kể chuуện câу bàng
Cây vĩ cầm, đã câm lặng từ lâu
Con còn nhớ khi chai sạn chưa hôn lên tay cha
Cây vĩ cầm, vẫn ngân nga hằng đêm
Bay mãi vào một thời ấu thơ là cây vĩ cầm.
Trời bao giông bão
Bao tháng năm kiếp người vẫn còn với cha
Cây vĩ cầm.
Bao năm tim cha cuốn bao dung vào tim con
Nồng nàn yêu thương chuông ngân lên cao vút
Đã lớn theo con những vết chai sần tay cha
Tâm hồn cha cháy lên bừng trong mắt con hy vọng.
Nước mắt con rơi thánh thót như đán năm xưa
Đôi tay thăng hoa gửi buồn theo năm tháng
Réo rắt du dương những âm vang ngày thanh xuân
Cung đàn con cất lên hồi sinh trái tim vĩ cầm.
Vì con cha đã bán một nửa linh hồn cây vĩ cầm
Cha hằng dấu yêu
Vì con cha đã hoá cây bàng ra hoa ngồi xiêu vẹo
Hiên nhà ngóng trông.
Tiếng vĩ cầm du dương
Mùa xuân trôi đi thu sang cuối hạ
Cây bàng rụng lá mùa đông
Thời gian cừ trôi cha tôi cừ già
Cây đàn chẳng thấy về đâu.
Phố khuya màn mưa chưa nhạt nhòa
Từng tên từng con phố
Tiếng rao nửa đêm nghe thật buồn
Bàn chân người lãng du
Tàu điện leng keng leng keng
Vội vã chở người đi xa đi xa, không về
Tháng qua ngày mưa âm thầm nhớ
Những nỗi nhớ nào về em còn.
Phố khuya tìm em chưa lạnh lùng
Tình tôi vừa ấm áp
Giữa dòng ngựa xe qua ngập người
Lạnh run từng phím mơ
Tình đầu đi qua đi qua vội vã
Người tình đi xa đi xa không về
Phố quen màu rêu xanh cỏ lá
Tóc mướt xõa bờ vai trắng thề đón đưa.
Nóc nhà kề bên phố lên đèn
Ngõ nhỏ đường trơn ướt lối về
Tiếng gà tàn canh vẫn trong lành
Phố của ngày mưa gió.
Phố cổ hàng rong chợt tối đông
Ấy là chợ đêm người đứng trông
Thấp thỏm vì lo hàng ế không
Đắt đỏ lại mong được mấy công
Vất vả ngược xuôi cho ngày mới.
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn gió khuya quán quen chờ sáng
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn gió khuya quán quen chờ sáng.
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.
Quên đi tình yêu quá vô tình.
Sương giăng hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời anh.
Thu về trên phố nhỏ, gió sang mùa lá rơi đầy.
Em hồn nhiên tóc mềm, mắt xoe tròn, gót chân gầy.
Dường như nghe đâu đó, vài âm thanh trong gió, lũ chim non ngẩn ngơ.
Chờ em trên con phố, chiều nay ta đón đưa biết nhớ nhung cho vừa.
* Một ngày thu nắng, một ngày thu mơ màng,
Một ngày thu cùng em cầm tay dạo chơi thênh thang phố.
Từng mùi hương cốm, từng hàng cây ven đường,
Ngọt ngào như bài ca tình yêu ngày xưa ta hay hát.
Có cơn mưa mùa thu, ướt lối em đi về.
Chiều Hồ Tây đợi ai, chờ ai xôn xao thế,
Có cơn mưa về ngang nhắn cho ta đôi lời,
Là vì ta hờn ghen vì ta nhạt phai hay em quên ta rồi.
Thật nhỏ bé, ngồi im trong một đêm lạnh nhìn quanh chỉ thấy vắng tanh,
Chỉ có giấc mơ màu xanh và ngàn ánh sao trời long lanh.
Một mình tôi, một thế giới một tâm hồn tìm niềm vui trong giấc mơ,
Chẳng biết chia cùng ai, chẳng có ai chờ.
Những niềm vui chỉ thật vui khi được chia cùng,
Những thành công chỉ là hư không khi chẳng ai chờ,
Giấc mơ của tôi có vậy thôi, tìm về chút yêu thương nhỏ nhoi.
Chờ tôi nhé, xòe tay đón, dịu dàng ánh thái dương tràn trong tôi.
Cùng tôi nhé vào ngày mới trả lại hết những ưu tư suốt một đời,
Cho thênh thanh bầu trời, cho trên môi nụ cười.
Mỗi sớm…em thức giấc…
Thấy Hà Nội bên sông…bao nhiêu ngày của anh…như sương giăng
Mỗi sớm…em thức giấc…thấy từng ngón tay mình…ngập ngừng
Mỗi sớm…hàng cây Hà Nội…như một lá thư tay
Mỗi sớm…bậc thang Hà Nội…em lại thấy em như…từng ngõ vắng đợi anh
Gửi anh…biết bao nhiêu ngày gió thổi
Gửi anh…lá ngô mơn mởn bờ sông
Gửi anh…chuyến xe đi về xa thẳm
Gửi anh…nhớ nhung bao dòng chữ lội…lội qua sông
Gửi anh…chuyến xe đi về xa thẳm
Gửi anh…nhớ nhung bao dòng chữ lội…lội qua sông
Nhớ nhung bao dòng chữ lội…lội qua em.
Lời bài hát lấy từ Blog Mạnh Hải


