Vì ta cần nhau là album song ca của Hồng Nhung và Quang Dũng phát hành dưới định dạng đĩa CD vào ngày 11/7/2007. Album gồm 11 bài hát, trong đó có 9 bài song ca, 2 bài đơn ca.
Liveshow Vì ta cần nhau được tổ chức vào ngày 24 & 25/8/2007 tại Nhà hát TP HCM.
DANH SÁCH BÀI HÁT
Còn đó buổi sáng căn phòng
Ngồi ngắm những giấc mơ hồng
Rung nhẹ cành hoa
Lung linh nắng ùa vào ôm tim em
Để gió theo áng mây hồng
Bay mãi đi khuất xa rồi
Đi về một nơi, một nơi vắng lặng
Người sẽ không còn nghe tiếng đàn
Về nơi ấy, để sống đời mãi mãi
Rồi bước từng bước nhẹ đến bên đời
Và nâng nhẹ nâng từng cánh hoa trời
Để khóc và tiếc cho những ai vội
Những ai vội bỏ quên đi những giấc mơ
Người sẽ ở mãi bên núi kia rồi
Còn đây mình tôi ngồi ngắm xa vời
Và tôi hát, và tôi khóc
Và tôi nhớ, nhớ vu vơ
Còn đó buổi sáng căn phòng
Ngồi ngắm những giấc mơ hồng
Nhịp gió vẫn cuốn theo dòng
Vẫn chờ mong
Hôn, nụ hôn đầu tiên, nụ hôn hồn nhiên
Nước mắt ai đã chớm lăn trên mi
Tìm nhau từ lâu, giờ ta gần nhau.
Em hãy ngồi, ta sẽ ngồi cùng nhau hát
Về một ngày xanh thắm nơi thiên đường xa
Có một cuộc tình êm ấm ru trong lời ca.
Nhớ, nụ hôn phút đầu bỡ ngỡ ôi sao dịu êm
Biết rằng những phút thần tiên ấy
Sẽ trôi qua thật mau.
Thôi, về đây cùng nhau, về cho ngày sau
Cho đớn đau, cho xót xa quên mau
Tình giữ được lâu, vì ta cần nhau
Theo tháng ngày, ta bước đi.
Ngày trôi đi nhanh quá, có hôm tôi tìm lại chút thơ dại
Màu hoàng hôn tôi vẽ sẽ không trở lại, mãi xa rồi, đêm vẫn trôi
Sao tôi, đã quá tin tôi ? Sao ai vẫn mãi xa xôi ?
Cho đêm, đêm vắng nụ cười, vắng một người, đêm có thương cho tình tôi?
Ngày hôm sau khi nắng vẽ lên trên đồi, bóng cây dài, không thấy ai ngồi
Dường như còn trong gió chút hương ngây dại, vẫn còn lại,đêm vẫn trôi hoài…
Ngày dài rồi cũng qua, đêm mới lại quay về
Nào đêm có hiểu ta, tiếc cho đời ta
Bờ phi lau nghe tiếng gió đêm trở lại, nhưng nụ cười đã khuất sau đồi
Dường như trong hoang vắng bỗng thương cuộc đời, thiếu một người, không thấy vui
Đêm trôi, tôi xót thương tôi, mong manh như ánh sao rơi.
Anh xa đã quá xa vời, vắng một người, đêm có thương cho tình tôi
Một ngày nắng, một ngày xanh nắng
Ðóa tầm xuân vẫn ngủ trong hoang dại
Giọt sương trắng, giọt sương tan nắng
Thức dậy đi đóa tầm xuân thơ ngây của tôi
Tầm xuân ơi, tầm xuân ơi !
Em mãi đóa hoa đồng nội
Tươi thắm trong nắng mặt trời
Em mãi mãi bờ cỏ dại
Xanh mướt tháng năm trẻ dại
Em mãi tình yêu của tôi…! *
Một ngày nắng, một ngày xanh nắng
Ðóa tầm xuân cánh hồng như môi cười
Chào em nhé, nụ cười tươi thế !
Có gì vui ? Hỡi tình yêu thơ ngây của tôi
Ngày xanh ơi, ngày xanh ơi !
Mây trắng quên bay về trời
Chim hót quên không ngừng lời
Cơn gió quên không ngừng thổi
Ðêm tối quên không trở lại
Mãi mãi tình yêu của tôi…!
Một ngày nắng, một ngày xanh nắng
Ðóa tầm xuân vẫn ngủ trong hoang dại
Một ngày nắng, một ngày xanh nắng
Ðóa tầm xuân cánh hồng như môi cười
Một ngày nắng, một ngày xanh nắng …
Một ngày nắng, một ngày xanh nắng …
Một ngày nắng, một ngày xanh nắng …
Một ngày nắng, một ngày xanh nắng …
Từ khi em biết, biết yêu, biết buồn, và biết xa nhau xót xa hờn dỗi
Những con đường chờ bước chân quen, vẫn chờ vẫn đợi!
Và khi anh nói đã yêu lắm rồi, thì chớ nên tin những lời nói vội
Trái tim anh làm vỡ tan rồi, môi anh run, lời mặn đắng
Đừng tin anh những khi đôi ta gần bên, vì tim anh hoá đá
Đừng vội trao những câu ân tình bền sâu
Dòng lệ kia héo khô từ lâu
Và xin em hãy thứ tha lỗi lầm
Từ tráo tim anh nỗi đau đã từng
Biết yêu là đã biết đắng cay, xin nụ cười như lời chia tay.
Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng
Và nỗi đau rơi trong lòng đêm vắng
Nỗi đau ta nhận riêng mình
Rồi chúng ta sẽ đôi lần nuối tiếc
Để một dòng sông lơ đãng trôi qua
Một sớm kia xuôi theo dòng em đến
Cớ sao anh chẳng đứng chờ
Rồi sớm mai sẽ không còn vết dấu
Một bờ phù sa quên bước chân qua
Chỉ có mưa bâng khuâng về trong mắt
Khóc đi cho thỏa dỗi hờn
(ĐK)
Ở chốn nào dòng sông đã hòa cùng đại dương
Cạn bến bờ chiều nay thẫn thờ nhìn hoàng hôn
Có lẽ nào ! Phố buồn đến thế !
Có lẽ nào ! Gió buồn đến thế !
Để hàng cây
Hàng cây ngơ ngác đèn khuya
Có lẽ nào ! Tôi buồn đế n thế !
Có lẽ nào ! Quãng đường xa thế !
Để bàn chân, bàn chân không muốn tìm về
Em đi qua tôi, qua tôi
Tóc xanh mười tám ngẩn ngơ quãng đời
Em đi qua tôi, qua tôi
Dáng trông lặng lẽ thật xa xa vời
Thế là đêm, thế là mưa
Thế là mùa xuân đi qua
Em đi qua tôi qua tôi
Tháng năm vụt mất ngày xanh đâu rồi
Em đi qua tôi qua tôi
Lá hoa thuở ấy nằm khô bên trời
Nỗi buồn ơi ! Nỗi buồn ơi !
Hãy nói với em giùm tôi
Có lẽ nào phố buồn đến thế !
Có lẽ nào gió buồn đến thế !
Có lẽ nào quãng đường xa thế !
Có lẽ nào !! Có lẽ nào !!
Ôm lòng đêm
nhìn vầng trăng mới về
nhớ chân giang hồ
ôi phù du
từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ
đời người như gió qua
Không còn ai
đường về ôi quá dài
những đêm xa người
chén rượu cay
một đời tôi uống hoài
trả lại từng tin vui
cho nhân gian chờ đợi
Về ngồi trong những ngày
nhìn từng hôm nắng ngời
nhìn từng khi mưa bay
có những ai xa đời quay về lại
về lại nơi cuối trời
làm mây trôi
Thôi về đi
đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa
có nhiều khi
từ vườn khuya bước về
bàn chân ai rất nhẹ
tựa hồn những năm xưa.
Em, giờ phút đêm nay đang ở đâu ?
Hay bước chân chung vui cùng ai ?
Lặng lẽ ra đi không một lời
Để lại đây bao nỗi cô đơn.
Em, dù bấy lâu ta luôn gần nhau
Nhưng trái tim kia không hề yêu
Giờ mình anh lang thang dưới ánh trăng khuya
Con tim buốt giá quạnh hiu.
ĐK:
Ôi đêm nay với bao kỷ niệm
Bao chơi vơi đắm chìm vô vọng
Khi đau ai có biết lòng ai.
Ôi bao nhiêu ái ân mặn nồng
Giờ này đã trôi đi rất xa
Nhưng mình anh vẫn,
Mình anh vẫn thầm chờ mong
Dù đã biết tình chia lìa.
Em nào có hay chăng nỗi lòng anh
Khi đã yêu chỉ yêu mình em
Và hiến dâng hết quãng đời này
Thầm cầu mong sẽ mãi bên nhau
Hỡi em, dù bấy lâu ta luôn gần nhau
Nhưng trái tim kia không hề yêu
Giờ mình anh lang thang dưới ánh trăng khuya
Con tim buốt giá quạnh hiu
(ĐK)
Khi em quay gót ra đi
Còn mình anh cô đơn buồn tênh…
Và bao nhiêu mong ước trao nhau
Giờ tan theo mây bay
Lệ rơi xé nát cõi lòng anh.
Vào những đêm thâu, cành lá đu đưa, con đường thanh vắng, bước chân về khuya, là khi anh đón, từng cơn gió nhẹ, từng khao khát đầy, từng nỗi cô đơn, say nỗi mong em khắc khoải.
Từng ngày xa anh, ngồi xuống bao chiều, thổn thức bao điền, vì sao ta mất nhau.
Nhớ khi nỡ quên những gì yêu dấu, cắt chia giữa ta những bờ thẳm sâu
Gió thay mấy mùa, vẫn còn yêu dấu khôn nguôi
Đợi những cơn mưa, chờ tháng năm đưa
Vẫn màu mắt cũ, vẫn em ngày xưa
Thời gian chi đã tặng anh món quà, dạy anh biết thế nào, để có em
Thôi những ưu tư đã nhiều.
Còn yêu biết mấy, còn khát khao đầy, còn biết bao điều để dành riêng đến nhau
Dẫu em đã qua bao mùa nắng ấm, dẫu anh đã qua bao đồng cỏ hoa, vẫn là tất cả, ta cần cho nhau biết mấy
Điều ta đang có là cơ hội cho nhau.
Cuộc đời không quá ngắn vẫn còn bao may mắn
Vì ta đâu thể xa nhau, để nhớ nhung thêm lâu, để mất nhau thêm sầu, để muộn phiền mãi về nhau
Điều ta đang có là tương lai phía sau, trả đam mê khát khao, về cuộc đời yêu dấu
Và ta sẽ lại bên nhau, từ những phút giây này, từ những tháng năm này, tới muôn kiếp sau!
Những hẹn hò từ nay khép lại
Thân nhẹ nhàng như mây
Chút nắng vàng giờ đây cũng vội
Khép lại từng đêm vui
Đường quen lối từng sớm chiều mong
Bàn chân xưa qua đây ngại ngần
Làm sao biết từng nỗi đời riêng
Để yêu thêm yêu cho nồng nàn
Có nụ hồng ngày xưa rớt lại
Bên cạnh đời tôi đây
Có chút tình thoảng như gió vội
Tôi chợt nhìn ra tôi
~o0o0o~
Muốn một lần tạ ơn với đời
Chút mặn nồng cho tôi
Có những lần nằm nghe tiếng cười
Nhưng chỉ là mơ thôi
Tình như nắng vội tắt chiều hôm
Tình không xa nhưng không thật gần
Tình như đá hoài nỗi chờ mong
Tình ngu ngơ cho ta muộn phiền
Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại
Ngỡ chỉ là cơn say
Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời
Như một lời chia tay
Lời bài hát được lấy từ: Lyrics TKaraoke


